Lão chồng lười mà đông lại càng phát huy tôi không biết phải làm sao

25/12/2017 06:51

Vào nhà tắm chừng hai phút, tôi đã thấy chồng lười chạy ra, trên đầu vẫn còn bọt xà phòng. Thật là cười không được mà khóc không xong.

Chồng tôi có cái bệnh lười. Anh lười vô đối, lười không có địch thủ. Hồi yêu nhau chúng tôi rất ít khi chơi cùng như những cặp đôi khác. Chẳng phải vì chúng tôi yêu xa hay bận bịu gì cho cam mà vì anh quá lười ra đường. Tôi giận hờn mãi mà anh chẳng chịu thay đổi. Khi thì anh nói ra đường nhiều chỉ tổ hít khói bụi, khi anh đưa ra hàng loạt ảnh về tai nạn giao thông mà tôi chẳng dám nhìn.

Cưới về cũng chẳng khá hơn. Sinh nhật tôi, ngày 20/10, 8/3, tất cả đều tổ chức tại gia. Thậm chí kỉ niệm một năm ngày cưới cũng diễn ra ấm cúng tại nhà theo đúng ý chồng tôi. Cuối cùng thôi thì tôi chịu thua, ở nhà với anh luôn cho lành. Lâu dần thành ra tôi cũng nhiễm phải tính lười đi chơi như chồng.



Trời rét, chồng tôi suốt ba ngày không chịu tắm vì sợ lạnh. (Ảnh minh họa)

Mà đâu phải chồng lười đi chơi thôi đâu, anh còn lười luôn các khoản phụ vợ. Nếu tôi nhờ thì anh giúp, không nhờ thì anh sẵn sàng ngồi bấm máy tính trên bãi rác còn hơn. Có lần tôi đi công tác ba ngày, mở cửa vào nhà mà chỉ muốn ngất vì choáng. Mì ly, chén bát đầy ắp cả bồn rửa bát. Nồi cơm điện bốc mùi và nổi mốc vàng. Ôi thôi, tôi đến vái cả ông chồng vừa lười vừa bẩn. Sau đợt đó, chúng tôi cãi nhau một trận và chồng tôi có giảm bớt lười đi vài phần.

Mấy ngày gần đây trời trở lạnh kinh khủng. Mỗi sáng bước xuống giường với tôi và chồng chẳng khác nào phim kinh dị. Đến nỗi đi làm mà tôi chỉ muốn vác luôn cái chăn đi cùng cho đỡ rét.

Và trời lạnh kéo theo một điều mà tôi rất bực bội xen lẫn buồn cười về lão chồng lười của tôi. Căn bệnh lười của anh lại tái phát và có phần nặng hơn. Nói chứ cả ba ngày nay anh chẳng thèm tắm. Tôi phải quát tháo anh mới vào nhà tắm tầm vài giây rồi lập cập đi ra.

Tôi quan sát thấy người anh khô ráo, chỉ có phần dưới chân hơi ươn ướt tí. Có lẽ anh chỉ dội nước phần dưới rồi chạy ào ra. Cũng may trời lạnh chứ không chắc người anh ướp mắm được rồi.



Tôi phải tới kéo lê anh mới chịu đi. (Ảnh minh họa)

Mấy lần tôi giục anh đi tắm gội. Nói suốt mấy phút chẳng thấy anh động đậy, tôi phải tới kéo lê anh mới chịu đi. Vào nhà tắm chừng hai phút tôi đã thấy anh chạy ra, trên đầu vẫn còn bọt xà phòng. Thật là cười không được mà khóc không xong, tôi lại phải lôi lão vào tắm lại.

Hôm qua tôi thuận theo yêu cầu của lão mà đi mua một bồn tắm để anh ngâm mình trong đó cho đỡ lạnh. Cứ tưởng tình hình được cải thiện rồi. Ai dè, lão ở hẳn trong nhà tắm gần nửa tiếng. Tôi nấu ăn xong rồi lão vẫn chưa ra. Phải nói là hoảng hốt thật sự. Tôi bật tung cửa vào, cảnh tượng trước mắt đúng là cười ra nước mắt. Lão ngâm hẳn mình trong bồn nước ấm mà không dám đứng dậy vì sợ rét.

   

Mọi phản ánh, ý kiến đóng góp, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho Ban biên tập theo địa chỉ:
Email: info@bau.vn / Hotline: 0912736240

Theo Sức khỏe đời sống

loading...