Tình yêu dù đúng dù sai đi nữa người phá thai cũng là đàn bà

03/01/2018 06:50

Anh, em viết những dòng này khi vừa đặt chân về quê nhà, nơi có ba mẹ già vẫn ngơ ngác không hiểu tại sao con gái mình lại rời bỏ chốn phồn hoa Sài Gòn, nơi nó từng mơ ước được đến, lập nghiệp và sống hạnh phúc. Ngơ ngác hơn, là vì nó về với một cái bầu.

Anh biết không, cái khổ của đàn bà, không phải là sau khi chia tay thì sẽ đau xé lòng hơn đàn ông. Cũng không phải vì chia tay xong, đàn bà đã qua tuổi xuân, không còn xinh đẹp, không còn trẻ trung để tìm một người sau. Sai hết! Cái khổ của đàn bà, chính là sai đúng gì thì vẫn phải là người mang thai. Hoặc là đẻ trong cô độc, hoặc là phá thai để nghiệp chướng đeo đuổi mãi cả đời.

Anh, em viết những dòng này khi vừa đặt chân về quê nhà, nơi có ba mẹ già vẫn ngơ ngác không hiểu tại sao con gái mình lại rời bỏ chốn phồn hoa Sài Gòn, nơi nó từng mơ ước được đến, lập nghiệp và sống hạnh phúc. Ngơ ngác hơn, là vì nó về với một cái bầu.



Bây giờ trong đầu em không còn thứ gì của định nghĩa "tình yêu" nữa, 7 năm yêu nhau với bao kỉ niệm, khóc có cười có, đau khổ dằn vặt có, vậy mà em đã không còn nhớ. Bởi lẽ, em đã nhận ra rằng tình yêu chính là thứ vô định nhất trong cuộc đời này.

Yêu nhau 7 năm mà anh vẫn lần lữa chưa chịu cưới xin, khi đó đáng lẽ em phải hiểu ra... Khi yêu, đàn bà ai cũng ngu dại, thấy đó mà lại như không thấy...

Rồi có bầu. Một cách vô tình, chúng ta lại có con với nhau. Em không hiểu tại sao lại có, 7 năm qua chúng ta không một lần sơ suất... Nghĩ lại, có lẽ ông trời muốn em thấy được bộ mặt thật của anh.



Anh đón tin mang thai của em bằng một thái độ lúng túng, hồi hộp, sau đó là căng thẳng và khó chịu. Thế quái nào việc có con với cô người yêu 7 năm dài đằng đẵng lại là việc khiến anh lúng túng? Anh cũng đã gần 30, đã dư tuổi có thể chịu trách nhiệm cho mọi việc mình làm. Anh cũng đã dư bản lĩnh để có thể về thưa chuyện với ba mẹ, rồi cưới em. Vậy mà anh đã thốt lên: "Em bỏ thai đi. Bây giờ chưa phải lúc".

Em đã phải hét lên và vớ đồ đạc trên bàn chọi thẳng vào anh. "Thằng khốn, mày cút ngay, đồ mất dạy!". Có lẽ anh chỉ còn chờ có thế, đứng dậy khinh khỉnh: "Nay cô đến mức này rồi à? Không còn biết tôn trọng nhau thì chia tay, yêu đương làm gì nữa". Anh có nhớ, lúc ấy em đã nổi điên đến nỗi nhào đến giựt điện thoại của anh, gào lên như một con điên: "Em sẽ gọi cho ba mẹ anh, em sẽ làm cho ra nhẽ chuyện này!". Anh nhào đến tát em một bộp tay nảy lửa, điện thoại rơi xuống đất: "Cấm mày làm phiền đến ba mẹ tao. Hoặc là mày bỏ thai, hoặc là chia tay. Tao chưa muốn lấy vợ có con gì cả". Cứ thế, anh phóng xe rời đi.

Anh muốn bỏ thai? Anh muốn giết người? Xin lỗi anh, em không làm chuyện ác đức đó được! Đừng nói là không có tiền nuôi, đừng nói là em còn tuổi xuân hay em chưa chồng. Không sao hết! Sau này dù có rướm máu đôi bàn tay này, em vẫn sẽ nuôi được con em.

Anh có tin không, ngày em rời quê lên Sài Gòn, chính mẹ đã cầm tay em dặn rằng: "Là thân con gái, phải biết giữ gìn, tuyệt đối không để xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Nhưng nếu con lỡ lầm, nhất quyết không được làm chuyện sai quấy. Cứ về đây với mẹ, chuyện gì rồi cũng qua hết, không cần sợ, không cần nghĩ quẩn". Một bà già nhà quê thất học còn biết nói câu nhân nghĩa, riêng anh ăn học nhiều nhưng không còn tính người.

Em giữ thai không phải vì em yêu anh. Sao em lại còn có thể trông mong hay giữ lại những kí ức đẹp với một thằng đàn ông hèn hạ? Em giữ vì em tin con cái đến với mình là ý trời. Nhất định có căn duyên gì thì con mới tìm đến. Chuyện trái ý trời thì em sẽ không làm, anh hiểu chưa?



Anh biết không, cái khổ của đàn bà, không phải là sau khi chia tay thì sẽ đau xé lòng hơn đàn ông. Cũng không phải vì chia tay xong, đàn bà đã qua tuổi xuân, không còn xinh đẹp, không còn trẻ trung để tìm một người sau. Sai hết! Cái khổ của đàn bà, chính là sai đúng gì thì vẫn phải là người mang thai. Hoặc là đẻ trong cô độc, hoặc là phá thai để nghiệp chướng đeo đuổi mãi cả đời. Đàn ông các anh, chia tay xong thì bị gì? Các anh chẳng bao giờ biết đẻ là thế nào, cũng chẳng biết phá thai là như thế nào! Các anh chẳng bị quái gì cả! KHÔNG BỊ MỘT TÍ GÌ!

Cho nên, dù sau này anh có bị cả trăm người phụ nữ cư xử tồi tệ, em xin anh đừng bao giờ trách mắng họ. Bởi vì, như em đã nói, anh vẫn không thể mang bầu, anh cũng không thể phá thai. Và hơn nữa, một thằng tồi không có cái quyền được hưởng hạnh phúc đâu! Anh sẽ chẳng hề hấn gì nếu bị phản bội, cứ tự nhiên thụ hưởng thân phận đàn ông của anh đi.

Ba mẹ em nói, nghiệp chướng thường đến muộn nên con người ta mới không tin nhân quả. Em gửi câu nói đó tới anh.

Tạm biệt.

   

Mọi phản ánh, ý kiến đóng góp, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho Ban biên tập theo địa chỉ:
Email: info@bau.vn / Hotline: 0912736240

Theo Sức khỏe đời sống

loading...