Khi vui vẻ anh dành cho nhân tình, lúc khó khăn nhân tình có ở bên anh như mẹ con em?

31/05/2018 06:52

Người phụ nữ mà anh hết lòng cung phụng cuối cùng cũng rời bỏ anh. Chỉ còn có tôi, một người cả đời lam lũ vì chồng nhưng chưa từng được anh báo đáp.

Nói về cuộc đời của tôi thì truân chuyên lắm. Tôi lấy chồng cách đây 10 năm, hiện tại chúng tôi đã ly hôn và tôi cũng là người nuôi con.

Ngày ấy chúng tôi về ở với nhau khi cả 2 chưa có gì. Chồng tôi đi làm phụ hồ cho một toán thợ, tiền công ít ỏi nên tôi cũng đến chỗ anh cơm nước cho hội thợ để kiếm thêm thu nhập. Tôi không thể quên được những ngày tháng cơ hàn ấy. Tôi phải ôm bụng bầu đi chợ, nấu cơm cho hơn 10 người ăn dưới cái nóng oi bức.

Mệt nhọc là thế nhưng lúc đó tình cảm vợ chồng tôi tốt đẹp lắm. Ngày nào chúng tôi cũng vẽ lên một tương lai tươi sáng để cùng nhau phấn đấu. Chồng tôi là người khéo tay, lại năng nổ nên rất được lòng mọi người. Dần dần, chồng tôi tách ra làm chủ thầu và cho đến bây giờ, anh đã mở được công ty riêng.

Tôi không dám ôm hết công lao về mình. Nhưng để có được ngày hôm nay, cả tôi và chồng đều phải đồng sức đồng lòng rất nhiều. Vậy mà, như người ta nói đấy, giàu đổi bạn sang đổi vợ. Từ ngày có tiền chồng tôi như biến thành con người khác.

Bỏ mẹ con tôi để theo nhân tình, đến khi mang trọng bệnh thì chồng tôi bị nhân tình ôm hết tài sản bỏ đi - Ảnh 1.

Từ ngày có tiền chồng tôi như biến thành con người khác. (Ảnh minh họa)

Anh chê tôi đen đúa, già dặn hơn chồng. Cũng đúng thôi, tôi đã trải qua 2 lần sinh nở. Bản thân cũng dãi nắng dầm sương ngoài công trường không biết bao nhiêu ngày tháng. Phải vất vả và lam lũ như thế thì làm sao tôi có thể trẻ đẹp, trắng trẻo như những cô gái ngoài kia?

Rồi chồng tôi ngoại tình. Tôi chấp nhận điều đó vì nghĩ rằng có lẽ đó là điều tất yếu. Khi cô gái ấy nói cô ta đã có thai. Tôi là người mua thuốc bổ cho cô ta uống. Lúc sinh nở cũng lại lại là tôi chăm sóc. Tôi đau lắm chứ, nhưng nghĩ đến chồng con, tôi lại nuốt nước mắt chịu đựng.

Tôi đã nhún nhường hết mức có thể, thế mà người tình của chồng tôi càng ngày càng quá đáng. Cô ta muốn có được hết cơ ngơi của chồng tôi. Vì thế cô ta tìm đủ mọi cách để lôi kéo, quyến rũ và ép chồng tôi viết giấy ly hôn.

Suốt một khoảng thời gian tôi bị khủng bố bởi những hình ảnh nhạy cảm của chồng và nhân tình. Cô ta gửi cho tôi bất cứ khi nào cô ta muốn. Cuối cùng, tôi chấp nhận rút lui và làm lại từ đầu.

Kể từ khi chia tay, chồng tôi bỏ bê con cái. Dù số tiền anh kiếm ra hàng tháng là không ít nhưng chưa khi nào anh gửi cho con một hộp sữa, gói bánh. Cũng may tôi không phụ thuộc kinh tế vào chồng nên có thể lo đủ cho con mà không cần đến tiền trợ cấp. Chỉ thương 2 đứa con của tôi, suốt ngày chúng nhắc đến bố và mong bố.

Bỏ mẹ con tôi để theo nhân tình, đến khi mang trọng bệnh thì chồng tôi bị nhân tình ôm hết tài sản bỏ đi - Ảnh 2.

Rốt cuộc chồng chỉ nhớ đến tôi khi anh cô đơn và mất hết tất cả. (Ảnh minh họa)

Nhưng ở đời không phải cái gì cũng có luật nhân quả hay sao? Tháng trước, chồng tôi bất ngờ tìm đến gặp tôi. Chỉ mới vài tháng nhưng anh đã tiều tuỵ đến mức khó nhận ra. Anh nói anh phát hiện bị ung thư cách đây không lâu. Khi biết chồng tôi bị ung thư, cô nhân tình của anh đã bí mật lấy hết tiền tiết kiệm, bán cả căn nhà mang tên cô ta và ôm tiền cùng đứa con bỏ đi vì sợ chồng tôi sẽ dồn tiền để ra nước ngoài chữa bệnh.

Chồng tôi vì quá buồn chán nên đã lao vào rượu chè. Bây giờ cuộc sống của anh chỉ còn tính bằng tháng. Nhìn thấy người đàn ông mình từng yêu bây giờ trở nên thế này, tôi xót xa quá. Người phụ nữ mà anh hết lòng cung phụng cuối cùng cũng rời bỏ anh. Chỉ có tôi, một người cả đời lam lũ vì chồng nhưng chưa từng được anh báo đáp.

 

Tôi thương anh, thương cho số phận mình. Rốt cuộc chồng chỉ nhớ đến tôi khi anh cô đơn và mất hết tất cả. Còn tôi cũng vì tình nghĩa, vì con cái mà không nỡ bỏ anh trong những ngày tháng cuối đời.

Từ ngày dọn về sống với mẹ con tôi, anh quan tâm các con, quan tâm tôi như anh của trước kia. Tôi ước rằng số phận không khiến anh thay đổi, cũng đừng để anh phải sống trong cảnh bệnh tật dày vò. Nhưng bây giờ anh quan tâm mẹ con tôi cũng đã là quá muộn. Có lẽ giờ đây, chồng tôi đang phải gánh chịu cả nỗi đau thể xác và tinh thần vì đã ruồng rẫy vợ con để rồi trước khi mất, chính mẹ con tôi lại là nơi duy nhất cưu mang anh.

Theo Afamily

   

Mọi phản ánh, ý kiến đóng góp, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho Ban biên tập theo địa chỉ:
Email: info@bau.vn / Hotline: 0912736240

Theo Sức khỏe đời sống

loading...