SBD112- Cuộc thi viết: VIẾT TIẾP ƯỚC MƠ CỦA MẸ

Bau.vn phối hợp cùng nhãn hàng BioAmicus tổ chức cuộc thi “Viết tiếp ước mơ của mẹ” trong chiến dịch "Mẹ ơi, Sao phải chọn!?", để giúp mẹ bày tỏ những điều chưa bao giờ thổ lộ.

Gửi con! Công chúa Trúc Lam bé bỏng của mẹ.

Con biết không?

Con thích vẽ tranh, những bức tranh của con tràn ngập màu hồng, màu xanh- những gam màu đẹp đẽ nhất trên đời. Dù ngô nghê, dù là những nét vẽ non nớt nhưng mẹ biết, con đang viết lên những ước mơ nhỏ bé của mình: ước được cuối tuần mẹ dẫn đi ăn kem, ước được trở thành cô giáo với đám bạn búp bê, bạn gấu bông xinh xắn của con. Rồi trong một khoảnh khắc nào đó, khi ngắm nhìn tình yêu của mẹ mải mê với những nét vẽ, mẹ bỗng chợt nhận ra: Mẹ cũng đã từng có những ước mơ cho riêng mình đấy, con ạ!

Con biết không?

Khi mẹ nhận được tin đang mang trong mình một sinh linh bé nhỏ thì cũng chính là lúc cánh cửa đại học đang chờ đón mẹ với những tương lai rộng mở phía trước. Mẹ suy sụp tinh thần và mẹ đã khóc rất nhiều. Mẹ còn nhớ vẹn nguyên những giọt nước mắt lặng lẽ của ông ngoại con, cái lật mình khe khẽ kèm tiếng thở dài của bà ngoại con. Mẹ nhớ cả những ánh mắt dèm pha, dò xét, những lời ra tiếng vào của những người xung quanh mình. Mẹ nhớ sự cô độc khi bị bạn bè xa lánh, mỉa mai. Mẹ nhớ cái lắc đầu ngán ngẩm từ cô giáo chủ nhiệm của mẹ vì trót lỡ có một cô học trò mang thai khi còn đang ngồi trên ghế nhà trường. Những ký ức này, mẹ luôn cất giữ trong lòng như một nỗi buồn tủi đi ngang tuổi 17.

viet tiep uoc mo cua me

Con biết không?

Khi còn là một cô nữ sinh cấp 3, mẹ đã từng ấp ủ ước mơ trở thành một hướng dẫn viên du lịch. Mẹ mong ước được đặt chân đến những vùng đất mới, được lên rừng xuống biển, được trải nghiệm những điều thú vị trong cuộc sống. Mẹ nỗ lực học hành chăm chỉ để đạt được ước mơ của mình. Đến ngày ước mơ sắp nở hoa, sắp đơm trái ngọt, con đến mang theo niềm hạnh phúc nhất trong đời mẹ. Nhưng cũng từ đây, ước mơ được đi khắp chân trời nhân thế của mẹ tạm gác lại, nhường chỗ cho một hành trình thiêng liêng hơn, đó là làm mẹ.

Con biết không!

Từ ước mơ được bay nhảy muôn nơi, mẹ chỉ quanh quẩn ở nhà cùng con. Chiếc balo đi du lịch mẹ mơ ước ngày xưa bõng trở thành tủ quần áo chứa đầy bỉm, khăn, tã của con. Những chuyến đi xa ngỡ hàng nghìn cây số bây giờ chỉ gói gọn trong căn nhà nhỏ có con và mẹ tự trông nhau. Quanh quẩn với bếp núc, với bỉm, với sữa, mẹ nhớ lắm ước mơ còn dang dở của mình, Trúc Lam ạ.

Con biết không!

Đã hơn một lần, mẹ muốn bỏ lại mọi thứ sau lưng để một lần được sống, dám sống cho ước mơ của mình. Nhưng nghĩ đến con, với tính chất công việc không ổn định của một tiếp viên du lịch đi sớm khuya, lịch trình bận rộn, mẹ lại thương con nhiều hơn. Mẹ nuối tiếc cho ước mơ dang dở của mình nhưng có một ước mơ lớn hơn đã lấp đầy những tiếc nuối ấy. Đó chính là được ngắm nhìn Trúc Lam của mẹ khôn lớn từng ngày, khoẻ mạnh, ngoan ngoãn, sống tình cảm, hiểu chuyện, luôn là niềm vui của gia đình.

Thế giới của con rộng lớn lắm, Lam ạ! Mẹ mong sau này, con có thể thay mẹ dang rộng đôi cánh bay đến muôn nơi, khám phá những chân trời mới, viết tiếp ước mơ ngày nào của mẹ, con nhé!

 

 

Nguồn : bau.vn